Đức Chinh bỏ lỡ cơ hội đối mặt với thủ môn Malaysia

0
84

Đúng là sau khi dẫn 2-0, cầu thủ Việt Nam có nhiều pha bóng xử lý không khéo, chẳng hạn tình huống đối mặt của Đức Chinh, hoặc trong hiệp hai là pha phạm lỗi của Văn Hậu dẫn đến bàn thua thứ hai. Tuy nhiên, tôi nghĩ cầu thủ mình không hề chủ quan. Đã vào đến trận đấu này, bản thân mỗi người đều tự tích lũy được sự dày dạn. Họ đủ khôn ngoan để nhận ra rằng dẫn hai bàn chưa thể nói lên điều gì. Ngay cả ở đẳng cấp cao nhất, một đội khi dẫn hai, ba bàn vẫn có thể thua ngược, ví dụ như Real Madrid gặp Juventus ở Champions League mùa trước. Cầu thủ đẳng cấp cao còn như vậy, và khó có thể nói là họ đã chủ quan.

Dưới góc độ cầu thủ, tôi nghĩ thế này: Khi dẫn bàn, nhất là với cách biệt 2-0, sự tập trung
bong da so  của cầu thủ phải nhân đôi so với khi tỷ số cân bằng. Bởi lúc ấy, đối thủ bị dồn vào thế chân tường và sẽ bung ra mọi thứ họ có, thay vì chơi thăm dò như tính chất của một trận chung kết. Tôi biết, HLV Park Hang-seo thường ra sát đường biên và hét lớn bằng tiếng Việt: “Tập trung, tập trung, tập trung” để học trò tránh xao nhãng. Việt Nam ở AFF Cup 2018, tôi nghĩ là rất hay rồi, nhưng ở từng thời điểm riêng biệt, chúng ta chưa biết cách tăng sự tập trung. Như lời HLV Park Hang-seo phát biểu sau trận, Việt Nam cần phải mổ băng trận đấu, đặc biệt là những bàn thua để rút kinh nghiệm.

Việt Nam đã chơi phản công rất tốt trong nhiều giải đấu, nhiều trận đấu. Như vậy, không thể nói các cầu thủ này đá hay là phong độ nhất thời. Những miếng chuyền vượt tuyến từ phần sân nhà lên thẳng cho tiền đạo, tôi nhớ đã xem từ vòng chung kết U23 châu Á 2018. Khi ấy trung vệ Tiến Dũng nhiều lần đưa Quang Hải hoặc Công Phượng vào thế trống trải, đủ khả năng tạo cơ hội thành bàn. Ở trận gặp Malaysia, Việt Nam đâu có chuyền vượt tuyến ngay từ đầu. Phải tới khi hậu vệ Malaysia bắt đầu nôn nóng dâng cao, Văn Hậu mới mở đường bóng dài lên cho Văn Đức, trước khi Huy Hùng mở tỷ số. Không riêng gì tôi, nhiều người có chuyên môn cao như HLV Ong Kim Swee cũng phải thừa nhận, Việt Nam đá hay. Đó mới là cái được lớn nhất của một đội tuyển quốc gia. Chúng ta chơi có bài bản, có tổ chức, phòng ngự, tấn công nhịp nhàng, và biết cách giành kết quả tốt. Còn chuyện thắng thua cụ thể trong một trận, nó bao gồm nhiều yếu tố, trong đó có cả may mắn.

Đức Chinh bỏ lỡ cơ hội đối mặt với thủ môn Malaysia khi tỷ số đang là 2-0 nghiêng về Việt Nam. Ảnh: Lâm Đồng.

Người ta thường nói “biết mình biết người, trăm trận trăm thắng”. Mấu chốt vấn đề là ông Park rất hiểu cầu thủ. Ông ấy thuyết phục được từng VĐV rằng ai nên đá trước, ai nên đá sau, và chứng minh bằng kết quả thực tiễn trên sân. Khi có trong tay những kết quả thuận lợi, HLV vừa có thêm tự tin để toan tính những trận kế tiếp, vừa có sự nể phục từ cầu thủ. Ví dụ trận gặp Malaysia vừa rồi, ai cũng nghĩ là Đức Chinh dứt điểm không tốt, nhưng đặt một người khác thay cậu ấy, chắc gì người đó đã nhìn thấy cơ hội hoặc đủ tốc độ băng lên từ những đường chuyền tuyến dưới. Nhiệm vụ của tiền đạo là ghi bàn, nhưng ở một trận đấu cụ thể, có thể họ sẽ phải sắm những vai khác.

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.